Tôi rút điện thoại, chụp một tấm. Không phải để khoe. Đó là thói quen mười mấy năm rồi: mỗi mốc quan trọng, tôi chụp một tấm ảnh có ngày, có giờ, có địa chỉ in thẳng trên đó. Để sau này, nếu có ai hỏi “công trình ấy xong lúc nào”, tôi không phải trả lời bằng miệng. Tấm ảnh tự nó nói.
Continue reading “20 giờ 52 phút ở công trình ngân hàng Hòa Bình — thói quen chụp ảnh 15 năm”Lần tôi thi công nội thất cho một chi nhánh ngân hàng ở Hòa Bình
Tối hôm ấy đồng hồ điểm 20 giờ 52 phút. Tôi vẫn còn ở công trình, đứng giữa cái hội trường rộng thênh thang ở số 186 Cù Chính Lan, thành phố Hòa Bình. Bên ngoài trời đã tối, đèn trần trong phòng vừa được căn chỉnh xong, hắt lên những tấm vách ốp gỗ một thứ ánh sáng ấm. Tôi rút điện thoại ra chụp lại — không phải để khoe, mà vì đó là thói quen nghề nghiệp của tôi: mỗi mốc quan trọng đều phải có một tấm ảnh có ngày, có giờ, có địa chỉ. Để sau này, nếu ai hỏi “công trình đó làm xong lúc nào”, tôi không phải nói bằng miệng. Tấm ảnh tự nó nói.
Continue reading “Lần tôi thi công nội thất cho một chi nhánh ngân hàng ở Hòa Bình”